Chương 3: Nông Cô Thăng Chức Ký

Chương 3. Làm quen với gia đình mới

1,389 chữ
5.4 phút
157 đọc

- Thiên kim tiểu thư hay gì mà giờ còn chưa dậy? Hay phải để cái thân già này bưng cơm đến tận mồm mới được? Lão đây sống hoà ái cả đời mà nghiệp chướng cứ quấn lấy thân ta. Rặt một lũ ăn bám...

Tiểu Mỹ, không bây giờ nên gọi nàng là Cúc Nhi, khe khẽ chớp mắt tỉnh lại, tiếng chửi rủa chua chát từ gian nhà ngoài truyền thẳng vào tai khiến nàng đau đầu, ngồi bên cạnh giường là một đứa bé gái khác và ca ca của Cúc nhi, vì chưa biết tên của những đứa trẻ này nên nàng dè dặt hỏi một câu khác, vờ như đang làm nũng:

- Cha và nương đâu rồi, ca?

- Muội đừng sợ, cha mới ngoài đồng về, còn nương đang giúp bà nội dọn cơm, có tỉ với ca ca ở đây rồi, muội còn đau không? - Cô bé gái bên cạnh giường vội vàng trấn an Cúc Nhi.

- Muội xuống giường ra ngoài ăn cơm được không, hay để ca bới bát cơm vào cho? - Cậu nhóc cũng lo lắng hỏi.

- Ừ, để muội đi ra, không bà nội lại la! - Xác nhận được thân phận hai đứa trẻ trước mắt, nàng nhẹ nhõm đáp, rồi từ từ nâng người dậy và bước ra ngoài cùng chúng.

Ngoài gian nhà, hai cái bàn thấp cũ kĩ được đặt nối vào nhau gần đó, bên trên hai dĩa rau xanh luộc, một dĩa rau gì đấy xào với tỏi, một dĩa khoai lang luộc, một chén ớt ngâm, và một cái nồi lớn, vốn tưởng là nồi cơm gạo trắng, nhưng khi bước ngang qua nàng mới biết là nồi cơm độn giữa khoai mì, bắp và hạt bo bo, chỉ nhìn qua cũng đủ hiểu vì sao mấy đứa bé này gầy ốm như thế.

Nhanh chóng theo chỉ dẫn của vị tiểu ca ca, nàng ngồi xuống vị trí của mình, một loạt nam nhân bước vào từ phía sau, đang bận rộn trò truyện với nhau cũng ngồi vào vị trí, bữa cơm bắt đầu.

Nàng cố gắng ép mình ăn cái mớ hỗn độn này, phải tiếp nhận hiện tại thì mơi có sức trù tính cho tương lai, mặc kệ sự khó nuốt của hạt bo bo. Vừa ăn nàng vừa dựa vào cách trò truyện của mọi người để phân biệt thân phận từng người, kia là lão đại và đại thẩm vợ hắn, mặt tỏ ra nghiêm nghị nhưng cách ăn như rồng cuốn, mắt cứ đăm đăm vào mâm kia cũng toát lên tính cách của họ, họ có ba đứa con trai tên lần lượt là Đại Lân, Đại Lâm, Đại Phú.

Lão nhị có vẻ khôn khéo nhưng ăn cũng như hổ vồ, còn nhị thẩm vợ lão thì mắt cứ đảo tới đảo lui trong mâm rồi nhanh chóng gắp những đũa lớn thúc ăn cho hai đứa con trai bên cạnh, đứa lớn là Nhị Hổ, đứa còn lại là Nhị Báo.

Còn về tam phòng này thì đứa lớn Thúy Nhi, nhì là ca ca A Phong, tam tỷ là Mai Nhi và nàng.

Nông thôn cổ đại trọng nam khinh nữ, tất nhiên cả đại gia đình này đều cho là nhà lão tam sinh ra lắm nữ nhi ăn hại, nên sắc mặt khó mà hòa nhã với con dâu Tống thị và mấy đứa bé gái. Ăn cơm xong cả đám người tản ra lấy cớ làm việc này việc kia mà dồn lại việc dọn dẹp cho con dâu út và máy đứa trẻ tam phòng. Tống thị như một thói quen cứ im lặng làm việc, đại tỉ và nhị ca liền theo sau phụ, dặn dò tam tỉ đưa nàng về nghỉ ngơi.

Mới ăn no không quen nằm, nàng đánh tiếng muốn đi lòng vòng, tán gẫu với vị tam tỉ này, thuận tiện vẽ vời câu chuyện tai nạn của mình, nhằm thuận lợi thu hoạch thêm thông tin cho bản thân.

Theo lời kể của tam tỉ Mai Nhi, thì đại tỉ năm nay mười một, nhị ca mười, nàng ta chín, và nàng bảy tuổi. Sau khi nghe Cúc Nhi hỏi vì sao mọi người không đi tìm nàng sớm hơn thì Mai Nhi giật mình, nghĩ rằng tiểu hài tử oán trách cả nhà, nên ôn tồn nói:

- Mãi đến giờ cơm không thấy muội về nên cả nhà mới đi khắp thôn tìm muội, nhưng không thấy, muội cũng thật là ham chơi, lại chạy sâu vào rừng ngoài thôn, không ai nghĩ tới nơi đó cả, cha và nương cả đêm không ngủ cùng vài người ra bờ sông tìm, tới sáng vẫn không thấy nên ra ngoài thôn, đi lân la mãi lại vào rừng, cuối cùng nghe nói là gặp muội rớt trong bẫy. Muội đó, sau này đừng ham chơi như vậy, nương khóc sưng cả mắt lên luôn đó...

- Bà nội không nói gì với mọi người sao? - Cúc Nhi chau mày hỏi.

- Bà nội bực muội ham chơi nên có la mắng, - Nói đoạn nàng ngừng lại, suy nghĩ chút rồi nói tiếp - Bà như vậy vì lo cho muội thôi, muội đừng buồn.

- Lão yêu bà này... - Cơ hồ trong cơn phẫn nộ vì hành động vứt bỏ cháu của vị bà nội này khiến nàng liên tưởng đến cảm giác bị bỏ rơi ở thế giới kia, nàng thốt lên mà không kịp suy nghĩ, tiếng thở gấp đầy kinh hãi của Mai Nhi kéo tâm trí nàng trở lại.

Nhìn đôi mắt to tròn kinh ngạc của đứa bé trước mắt nàng buộc lòng phải kể lại chân tướng sự việc, vốn không trông mong chút lòng thương hại nhỏ bé này, nhưng cũng không thể để lại ấn tượng xấu trong mắt cô bé, sau này cả nhà còn phải đồng lòng nương tựa vào nhau, nàng cần sự tôn trọng và công nhận của họ nên không thể đeo lên tiếng hư hỏng bất hiếu được.

- Tỉ nghe thì để trong lòng thôi, đừng nói lại, hiện tại cả nhà chúng ta còn ở đậu nhà người, có oán cũng không làm gì được đâu. - Cúc Nhi thở dài dặn dò.

Bây giờ nàng đã hiểu vì sao lão yêu bà đó cứ nhìn nàng vài lần trong suốt bữa ăn, muốn dùng khí thế chèn ép ngăn nàng nói ra sự thật đây mà.

Màn đêm đen thăm thẳm, ánh trăng chiếu lên tấm lưng hai đứa bé gầy gò ngồi trên đống rơm khô. Hai đứa trẻ nít thế mà im lặng lâm vào trầm tư chứ không sôi nổi như điều đáng lẽ nên có ở tuổi chúng nó, không gian có phần cô lãnh, tiêu điều dưới ánh trăng vàng kia.

Qua một khoảng thời gian, tiếng gọi đi ngủ của Tống thị khiến hai đứa bé hoàn hồn trở lại. Mai Nhi nắm tay nàng, đỡ nàng bước xuống ụ rơm trở về, vừa đi nàng vừa nói với Cúc Nhi:

- Đừng sợ, tỉ sẽ bảo vệ muội, còn có cha, nương, và đại tỉ, nhị ca, sẽ không rời mắt khỏi muội nữa, sẽ không để nội bắt muội đem bán nữa...

Cúc Nhi không nói gì chỉ gật đầu, nàng biết lão yêu bà kia không dễ bỏ cuộc như vậy, chẳng qua chưa tìm được dịp mà thôi, lần tới bà ta sẽ dứt khoát ra tay gọn gàng hơn, hiện tại nàng chỉ còn cách bám chặt lấy người nhà tam phòng mà thôi.

Cách duy nhất để tránh tình trạng này tiếp diễn là phải ra riêng, nhưng hiện giờ tay không miếng vốn, không bột đố gột nên hồ, nàng không thể nào khuyên vợ chồng lão tam tách khỏi, càng nghĩ càng đau đầu nên nàng quyết định đi ngủ đã, ngủ cho khỏe rồi lấy sức trù tính. "Một nữ nhân xuyên không như mình không thể nào bó tay với một bà lão cổ đại như này được" - Thầm thì tự trấn an mình, nàng khôi phục bộ dáng tiểu hài tử vô lo mà bước vào nhà, lên giường kéo chăn đi ngủ.

Bạn đang đọc truyện Nông Cô Thăng Chức Ký của tác giả Diepdo. Tiếp theo là Chương 4: Mâu thuẫn âm ỉ