Chương 2: Nông Cô Thăng Chức Ký

Chương 2. Mộng hồi

1,149 chữ
4.5 phút
151 đọc

Ở trong phòng, sau khi được vị phụ thân lau chùi vết thương và giúp thay quần áo, ông cho nàng bát nước và củ khoai luộc, dặn nàng ăn uống rồi ngủ một chút, nàng khẽ gật đầu ra vẻ đã biết.

Hắn vội vàng dọn dẹp lại chút ít xung quanh rồi rảo bước ra ngoài. Mệt mỏi đánh úp lại theo tiết tấu chửi rủa truyền về từ ngoài sân, nàng láng máng hiểu được lí do vì sao đứa trẻ đáng thương này vong mạng.

Khẽ thở dài, nàng chìm vào giấc ngủ, nàng mơ rất nhiều, mơ về lúc nàng xảy ra tai nạn, lúc tan ca trong thời gian chờ đèn đỏ, vì lao ra kéo đứa bé trai nghịch ngợm vùng chạy khỏi tay người mẹ trẻ mà táng thân dưới bánh chiếc xe kia, rất nhiều máu tuôn ra từ đầu, tai, mũi.

Hình ảnh người mẹ trẻ kia tay ôm đứa con chưa dứt sữa, tay kéo đứa bé trai kia đến gần nàng, gương mặt hoảng loạn của hai mẹ con họ phóng to trước đôi mắt Tiểu Mỹ, họ quì bên cạnh nàng luôn mồm cảm ơn và xin lỗi, tiếng khóc sợ hãi của đứa bé vang lên làm tai nàng đau nhức, nàng chỉ thều thào nói "không... sao... không sao đâu..." giữa tiếng la hét của những người xung quanh, trong khi ánh sáng trong mắt nàng dần tắt lịm, nàng biết nàng đã chết vào lúc đó.

Không gian thay đổi, tự thấy nàng đang đứng trong căn hộ, mẹ nàng vác cái bụng to đi đi lại lại trong bếp bận rộn nấu ăn, dượng ngồi trên sofa xem tivi với cô em gái khác cha của nàng, tiếng nói cười rộn rã làm lòng nàng nao nao, người mẹ này không dành quá nhiều tình thương lúc nàng còn tại thế, liệu có khóc cho cái xác lạnh lẽo kia chăng?

Còn cha thì sao? Ý thức vừa động, không gian lại méo mó thay đổi, nàng nhận ra mình đang đứng trước mặt cha, ông vừa tan làm, vẻ mặt vui vẻ bước vào nhà, xuyên qua nàng mà dang tay ôm lấy đứa em trai khác mẹ, nâng nó lên, hôn chóc chóc vào trán nó và trêu ghẹo, người vợ kế ló đầu ra từ trong bếp nói vài lời ngọt ngào, không khí hạnh phúc ấm áp này chưa bao giờ là của nàng.

Phải, mẹ nàng đã dan díu với người dượng hiện tại và đẩy gia đình nàng vào cảnh li tán, nàng được sinh ra trong sự ngờ vực và chưa bao giờ được cha nàng công nhận, dù về sau nàng đã mang hết tiền tiết kiệm trong ống heo để lấy về bản xét nghiệm ADN, chứng minh nàng là con gái ruột của cha, nhưng lúc ấy ôm trong tay đứa con trai và người đàn bà toàn tâm thuộc về mình nên ông cũng không còn bao nhiêu tình cảm cho nàng.

Sự tồn tại của nàng như một vết sẹo lớn trong tâm người cha nhắc nhớ về sự phản bội, như một vật cản trong mối quan hệ của người mẹ và tình yêu mới của bà. Liệu họ có rớt nước mắt xót thương nàng mệnh bạc?

Một thứ gì đó chảy ra từ hốc mắt, có lẽ không phải nước mắt vì nàng giờ chỉ là linh hồn, chưa đợi nàng cảm khái xong, không gian xung quanh vặn vẹo, nàng đang lơ lửng trên không, xung quanh là ruộng vườn và khối đá viết tên thôn Thanh sơn, nàng thấy một lão bà vừa lôi kéo vừa quát mắng một đứa bé gái gầy guộc.

- Nội ơi đừng bán con... con sẽ ăn ít lại, con sẽ đấm lưng cho nội... con sẽ làm việc mà... đừng bán con... con sợ lắm... hu hu hu... nội ơi!

- Khóc cái gì mà khóc, đi nhanh lên, đến đấy còn được ăn cơm ngon mặc đồ đẹp, phước hưởng không hết, nội thương mày mới đem mày đi, chứ không đã để cái Thúy, cái Mai đi rồi, đi nhanh lên tao còn về nấu cơm. - Lão bà vừa dụ dỗ vừa kéo đứa bé tiến lên phía trước.

Tiểu Mỹ giật mình, lão bà này chẳng phải lão yêu bà vẫn bận rộn chửi rủa trong sân lúc trước, bà nội của Cúc nhi sao, nói vậy đây chắc là đứa bé tội nghiệp Cúc nhi.

Nàng lặng lẽ nhìn tướng mạo con bé, cũng dễ thương đấy, mắt to tròn, ngũ quan đoan chính, mỗi tội khô gầy như là thiếu ăn, tóc tai hơi vàng do cháy nắng, đương lúc nàng bận suy nghĩ, thì thấy đứa bé cắn vào tay lão bà và vùng chạy về phía rừng núi, còn lão bà sau khi cơn đau qua đi thì la hét đuổi theo nó:

- Con... ranh con kia, đồ mất dạy... mày đứng lại không...

Đuổi tới rừng cây thì bà ta dừng lại, chửi đổng một hồi rồi quay lại hướng thôn làng, vừa đi vừa lầm bầm.

Tiểu Mỹ dù biết kết cục của bé con nhưng vẫn bay theo cô bé, thấy nó ngồi dưới gốc cây khóc rấm rứt thì nàng thoáng yên tâm, nhưng suy ngẫm lại thì có vẻ lạ kì, bây giờ tầm hai giờ chiều, mà lúc nàng đươc tìm thấy là mới qua giữa trưa, vậy là đứa bé này bị bỏ lại cả đêm sao? Lão yêu bà kia không báo cha mẹ nàng đi tìm trong ngày sao?

Rất nhanh nàng có được đáp án, khi trời dần tối, cô bé sợ hãi lần mò tìm đường về nhà, nhưng càng cố càng lạc, đứa trẻ đáng thương quẫn bách sợ hãi trước những âm thanh của rừng già, vội vã chạy không phương hướng trong khu rừng tối, rồi vấp ngã trước sườn dốc, thân thể nhỏ bé lăn tự do va vấp hết gốc cây này đến hòn đá khác và rớt vào một miệng hố bẫy thú bị bỏ hoang, máu tươi từ trán, từ ót, từ những vết xước trên tay chân trào ra ánh lên chút sắc màu quỉ dị dưới ánh trăng lạnh.

Nàng chỉ có thể lơ lửng nhìn con bé hấp hối. Khi linh hồn cô bé vừa thoát xác lơ lửng trong không trung và chạm mắt với Tiểu Mỹ, cả hai chưa hết sững sờ đã thấy toàn không gian sáng bừng lên, sáng đến chói lóa, linh hồn có một cảm giác thôi thúc bị hút về một hướng nào đó, Tiểu Mỹ vội la lên như để trấn an cô bé cũng là bản thân mình:

- Đừng lo, tỉ sẽ giúp muội chăm sóc gia đình muội...

Bạn đang đọc truyện Nông Cô Thăng Chức Ký của tác giả Diepdo. Tiếp theo là Chương 3: Làm quen với gia đình mới