Trong tam giới tồn tại ba thế lực: Thiên tộc, Ma tộc và tộc Nhân thú. Ma tộc và Thiên tộc luôn không thể chung sống cùng với nhau, là kẻ thù không đội trời chung. Còn tộc Nhân thú từ xưa tới nay luôn nằm trong sự bảo hộ của Thiên tộc, Ma tộc vốn đã bằng mặt không bằng lòng nay càng căm ghét, vạch rõ ranh giới giữa đôi bên, nước sông không phạm nước giếng. Chính vì vậy, tam giới luôn ở trạng thái cân bằng.
Đối với tộc Nhân thú thì được chi thành hai phần lãnh thổ, một nửa nhân và một nửa thú xưng đế hai phương cùng nhau cai quản. So với nhân tộc thì thú tộc phức tạp hơn, họ đều có những đặc thù riêng biệt của các giống loài khác nhau trong đó. Hồ tộc, Thủy tộc, Sơn tộc, Tiên tộc, Miêu tộc và tộc Yêu thú là những tộc lớn đã góp phần làm trụ cột vững chắc tạo nên lãnh địa riêng của mình. Đứng đầu trên cả đó chính là Hồ tộc, Thanh khâu đế vương - Bạch Dạ Cơ Ly, người đã làm cho tất cả các tộc còn lại phải quy phục. Tiên tộc, không phải là thú yêu, tộc nhân ở đây đều từ thực vật tu thành hình người, trong đó có một giống loài từ thời thượng cổ tu luyện cả trăm ngàn năm mới có thể thành hình, giống loài ấy là thần dược, máu của những người này có thể chữa được bách bệnh, thế nhưng bản năng của loài này khi còn là mần cây thì khá là yếu ớt. Cũng là có cơ duyên, trước khi Bạch Dạ Cơ Ly thống nhất vùng lãnh thổ, hắn đã vô tình cứu vớt hạt giống này, chính vì vậy, khi thành hình, nghe phong thanh Bạch Dạ Cơ Ly đã xưng đế, hạt giống ấy lấy họ là Thượng Quan tới quy phục Thanh Khâu đế vương, trở thành một trợ thủ đắc lực của ngài, từ đó tạo nên một mối liên kết chặt chẽ giữa sáu tộc với nhau.
- Tiểu cô nương, tiểu cô nương, nhanh nào, mọi người còn đang xếp hàng chờ ở sau.
Tầm nhìn mơ hồ dần hiện ra, màng nhĩ như tiếng đứt dây tỳ bà xuyên thủng không thể nghe rõ. Nàng nắm nhẹ lòng bàn tay nhiều lần, giác quan cũng dần khôi phục. Mọi thứ với nàng bây giờ đều chỉ là một khoảng trắng, rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra? Còn đây... là đâu?
- Tiểu cô nương,...
Ta... ta... là ai?
- Tiểu cô nương,...
Tại sao...tại sao ta lại ở đây?
- TIỂU CÔ NƯƠNG.
Tiếng hét lớn bên tai đã đánh văng cái âm thanh khó chịu kia khỏi nàng, có chút đau nhưng cũng thật là hiệu quả. Người phụ nữ vẻ mặt không mấy thoải mái đang khoanh tay trước ngực, giọng nàng ta nhàn nhạt.
- Tiểu cô nương, cô đang làm trễ giờ của ta và mọi người đấy. Nếu không muốn đi, thì có thể quay lại làm vong hồn vất vưởng ở chốn này.
Nàng cảm thấy kì lạ, đôi mày nhăn khó hiểu, rốt cuộc thì đây là đâu? Bà cô này là ai? vong hồn? Nàng đảo mắt một vòng, xem xét tình hình xung quanh. Theo như nhãn quan của nàng, không gian nơi đây chỗ nào cũng kỳ lạ, còn có một cảm giác lạnh buốt đến rợn người. Nàng đứng yên bất động, khuôn mặt hơi ngây ngốc, người phụ nữ phía sau hết kiên nhẫn, tay nắm tròn tức giận giáng xuống đầu nàng một cái cốc thật đau, nàng mất thăng bằng mà nghiêng người ngã nhoài về phía trước.
-Ai da.
Nàng ngồi bệt trên mặt đất, tay xoa cục u trên đầu. Nàng ngoái đầu nhìn người phụ nữ với không mấy thiện ý.
- Cô nãi nãi à, có biết là đau lắm không. Rốt cuộc thì ta đang ở nơi nào vậy? Mấy người này là sao?
Người phụ nữ ngạc nhiên.
- Tiểu cô nương à, còn chưa tỉnh mộng? đây là địa phủ, là địa phủ đấy.
- Cái gì? Địa phủ? Cô nãi nãi, có nhầm không vậy?
Nàng ngơ ngác không thể mường tượng được, thấy vậy người phụ nữ thở dài chán chường, tay đưa kéo nàng dậy, phủi sạch vết bẩn quanh y phục rồi đẩy nàng bước tiếp về phía trước, vừa đi vừa nói.
-Tiểu cô nương à, ta thấy cô còn trẻ người non dạ. Tại sao lại tới chốn này?
Nàng chau mày chép miệng.
- Ta không nghĩ là ta tự tử đâu.
Người phụ nữ nhìn nàng rồi cười khẩy một tiếng.
-Để ta nói cho cô nghe, đây là địa phủ. Đương nhiên, người mà ở đây thì đều là người đã chết. còn kia, là cầu Nại Hà, chúng ta phải đi qua đó, uống canh vong xuyên rồi mới được đi đầu thai chuyển kiếp. Nói ngắn gọn thì là như vậy, hiểu chưa, tiểu cô nương ?
Nàng nhìn hàng người phía trước, tay đo ước chừng khoảng vài chục, không, vài trăm...vong hồn, nàng đoán thế.
- Vậy có nghĩa là, ta... đã... chết?
Người đàn bà gật đầu, nàng như rõ được tình hình. Chỉ có điều, tại sao, nàng không nhớ bản thân mình là ai, vô duyên vô cớ ở chốn này mà không rõ căn nguyên. Nói gì thì nói, dù sao cũng đã chết rồi, không luyến tiếc hồng trần, âm tào địa phủ cũng chẳng phải là nơi tốt đẹp gì, chẳng ai được chọn mà lại chọn ở nơi này. Thôi thì cứ đi theo họ, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.
Nơi đây u ám đến lạnh người, bia mộ rải rác xung quanh, vong hồn chưa siêu thoát cũng thật nhiều. Lê những bước chân nặng trĩu, nàng day trán mệt mỏi, đi cũng đã lâu, thế những mãi chẳng thấy điểm dừng. Cứ ngỡ cầu Nại Hà chỉ là một đoạn ngắn, ai ngờ nó lại dài vô tận như kia . Nàng lén nhìn người phụ nữ, muốn quan sát tỉ mỉ đoán thân phận, nhưng là vong hồn thì làm sao mà đoán được cơ chứ, thật ngu ngốc.
-Cô nãi nãi à, bà tên gì vậy.
Nàng nhỏ giọng hỏi. Người phụ mở nửa mắt nhìn nàng.
- Hử, ta họ Cao, tên Tuệ Hoà, gọi ta là Cao phu nhân
- Cao phu nhân? Bà là phu nhân của quan?
Cao phu nhân cười thản nhiên, thế nhưng thoáng chốc lại toát lên vài nét buồn tủi.
- Có là phu nhân của ai thì cũng là người đã chết, không đáng nhắc đến.
Nàng nhìn Cao phu nhân một hồi, sau đó gật đầu tỏ ý" cũng đúng", Cao phu nhân nhìn nàng, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh tiểu hài tử Hoa Hoa mà bà đã bỏ lại trên trần thế, không biết bây giờ đứa trẻ ấy đang ở đâu, sống có tốt không. Nói gì thì nói, bà cũng là một người phụ nữ mệnh khổ, mắc bệnh nan y, chết sớm hay muộn cũng chỉ là vấn đề thời gian.Chỉ có điều, vẫn là còn chút nuối tiếc.
Cao phu nhân thở dài nặng trĩu, nước mắt nén lặng trong lòng, ánh mắt đượm buồn trông hướng xa xăm.
- Vậy tiểu cô nương, cô tên gì?
- Ta hả, ta...
Nàng khựng lại, trong lòng có chút trống trải, một cơn đau dữ dội ập đến, đầu nàng như muống nổ tung, chợt thấy thấp thoáng mơ hồ hiện ra bóng dáng một người, đôi bàn tay nàng cố vươn đến khuôn mặt người ấy, thế nhưng mãi chẳng chạm tới, thanh âm của hắn bỗng vang lên khiến cho tim nàng chậm đi vài nhịp.
- Nhã...đừng trách sao ta lại làm vậy,...
Cao phu nhân thấy nàng ngẩn người liền lo lắng vỗ nhẹ vai, kéo nàng về thực tại.
- Xin lỗi, ta...quên mất rồi.
Cao phu nhân xoa đầu nàng an ủi.
- Không sao.
Xuôi theo hàng người cuối cùng cũng tới cuối cầu Nại Hà, trước đó là một khách đi-m đã lâu đời, xung quanh phủ lên không khí ảm đạm, tối tăm. Bên trong có một nữ bạch y mang mạng che tên Mạnh Bà đang nấu canh vong xuyên, theo như truyền thuyết, mỗi vong hồn đều sẽ phải uống canh vong xuyên, quên đi mọi yêu hận tình thù trong kiếp này và được đầu thai chuyển kiếp. Thật không ngờ, truyền thuyết này lại có thật. Phải chăng, đã từng người đã từng trải qua kiếp luân hồi, do không thể dứt bỏ hồng trần, tâm nguyện còn dở dang, ý chí mạnh mẽ đến mức nước vong xuyên cũng vô hiệu? sau khi chuyển kiếp liền viết lên truyền thuyết lưu truyền nhân gian?
Người trước mặt nàng đã bước vào khách đi-m, Cao phu nhân cầm tay nàng, trong mắt có vài tia tiếc nuối, nói đôi lời từ biệt.
- Sắp đến lượt ngươi rồi, tiểu cô nương ngốc. thượng lộ bình an, có duyên ắt sẽ gặp.
Nàng gật đầu căng thẳng, không biết kiếp sau bản thân sẽ thành thứ gì? Nàng nuốt nước bọt căng thẳng, tay run run chạm vào cửa nhưng không dám mở. Thấy thế Cao phu nhân liền không một lời, nắm lấy tay nàng gạt chốt xuống rồi bất ngờ đẩy nàng vào.
- Mạnh mẽ lên nha đầu.
Chưa kịp định hình xem chuyện gì đang diễn ra, cánh cửa ấy đã đóng lại, nàng không còn nghe thấy giọng của Cao phu nhân nữa. Trong sự ngỡ ngàng, nàng thầm trách móc Cao phu nhân nặng tay, thế rồi, nàng đứng dậy chỉnh y phục bước về phía Mạnh Bà. Mạnh Bà ngước nhìn nàng, mắt chớp nhẹ, tay múc canh vào bát đặt xuống. Cứ ngỡ là một lão bà, không ngờ lại là một thiếu nữ, dung mạo ấy giấu sau lớp vải, tuy không rõ, nhưng từ đôi mắt cũng có thể thấy được vài nét hơn người. Bần thần một hồi lâu, nàng đưa tay nhận lấy chén canh nâng lên uống, vành bát chạm môi bỗng chốc bị chặn lại. Mạnh Bà nhìn nàng cười đầy ẩn ý, nàng cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn cố giành lấy, Mạnh Bà cũng không yếu thế mà cầm chắc chén canh hơn, hai người không ai nhường ai bèn xảy ra tranh chấp.
- Rốt cuộc canh này uống hay là không uống.
- Để xem cô có bản lĩnh để uống nó không?
Nàng nhìn Mạnh Bà, ả ta đang thách thức nàng, thật sự khó hiểu. Nàng lên kế hoạch ngay tức thì, chân đạp vào cạnh bàn thoát ra, Mạnh Bà cũng nhanh nhẹn theo kịp nàng. Nàng cười đắc ý dường như nắm chắc quân cờ, tay buông chén canh, một tay nhắm thẳng huyệt vị để khiến ả ta bất động.
- Chiếu tướng.
Mạnh Bà không phòng bị liền bị nàng đánh trúng. Hai người đứng lặng, nhưng rồi Mạnh Bà uyển chuyển luồn tay qua đan vào nàng rồi bẻ ngược, từ phía sau rút ra vài châm bạc phi trực diện tới nàng, nàng khá bất ngờ về thủ tục phải làm trước khi chuyển kiếp này, cũng thật là thú vị. Nàng lùi về phía sau, thân thủ cũng có chút nhạy bén, chợt nàng nhớ ra gì đó, nhưng trước khi nhớ ra thì nàng đã bị găm hết số châm bạc ấy vào người rồi. Trong tình thế này thì tẩu vi thượng sách, tìm cách để trốn trước đã, chuyện khác tính sau. Nàng liền ngay lập tức giở trò tiểu nhân.
- Khoan đã, quân tử động khẩu không động thủ, ta đâu có biết võ công, ngươi làm thế là đang ỷ mạnh hiếp yếu?
Mạnh Bà ngạc nhiên nhìn nàng sau đó phá lên cười lớn, nàng phát tiết, tỏ ra uất ức. Thật không hiểu nổi mấy người này bị sao, uống có bát canh thôi mà cũng phải nhiều chuyện như này?
Mạnh Bà tiến về phía nàng, nàng có chút cảnh giác nhưng bản thân đang ở trong thế bị động, không thể di chuyển, Mạnh Bà chợt rút hết số châm trên người nàng xuống rồi kéo vào ghế, sau đó ả ngồi lên bàn, khí thế áp đảo, đưa tay lên nầng cằm nàng nghiêng qua nghiêng lại xem xét rất kỹ, nàng thấy khó chịu liền gạt tay ả ta ra, Mạnh Bà hơi cong khoé miệng, thanh âm có chút cao ngạo .
- Dung mạo này, không thể nhầm được, nhưng tính khí...có vẻ khác trước. Võ công thì... quá tệ.
Nàng chau mày nhìn Mạnh Bà .
- Ngươi nói vậy là có ý gì?
Mạnh Bà lại được thêm một phen ngạc nhiên nữa.
- Cô không mất trí đấy chứ. Đừng vờ như không quen bổn cô nương chứ?
nàng thiết nghĩ, vốn dĩ bản thân lúc này còn không biết mình là ai? từ đâu đến? thì sao mà biết ả ta được cơ chứ. Đúng là nực cười.
- Ta...mất trí nhớ rồi?
Mạnh Bà tròn mắt nhìn nàng, không thể tin được chuyện hoang đường này lại có thể xảy ra. Tại sao một kẻ không sợ trời, không sợ đất như nàng ta, bây giờ, linh lực thì yếu ớt, đến bản thân mình là ai cũng không biết, hoang đường, thật hoang đường. Mạnh Bà với dáng vẻ nghi ngờ nhân sinh, đi quanh một vòng, nàng ta chợt nhận ra điều gì đó không đúng lắm. Bình thường, nếu là xuất hiện ở đây thì không phải là gây chuyện thì cũng là xuống để cuỗm đồ của nàng, nhưng bây giờ, giường như có gì đó rất kì lạ. Xung quanh nàng ta, không còn dương khí, có nghĩa là...
- Lão thiên ơi lão thiên, chuyện gì đang xảy ra vậy? Ta phát điên thôi, bây giờ cô là một linh hồn?
- Đúng?
- Thật vậy ư ? Vậy là số của cô đã tận rồi?
Có vẻ như người này biết nàng là ai? Thực ra nàng cũng không tò mò lắm về thân thế của mình. Dù sao cũng là người đã chết, cần gì phải lưu luyến tiền kiếp, cứ thế an nhàn sống một kiếp khác chẳng phải tốt hơn sao?
Mạnh Bà lắc đầu nhún vai.
- Cô có muốn ta giúp không
- Giúp gì cơ
- Khôi phục ký ức?
Mạnh Bà nói vậy làm nàng lại cảm thấy hiếu kì, nếu tính ra cũng không phải vấn đề gì quá to tát, có cũng được không có cũng chẳng sao. Nàng liền tỏ ý gật đầu.
Mạnh Bà thở dài, từ trong xiêm y lấy một ngọc bội màu lam có khắc chữ "Tam" đưa ra trước mặt nàng, nàng đón lấy viên ngọc ngắm nhìn, Mạnh Bà tháo màng che mặt xuống, để lộ sau đó là một gương mặt thanh thoát hút người, đôi mắt chớp nhẹ, đồng tử ánh lên một màu tím huyền ảo.
- Lâu rồi không gặp, Tam công chúa Thanh khâu - Bạch Dạ Thi Nhã.