Chương 7: Đại Thiên Điên Đạo Vũ Dị Thiên

Chương 7. Chương 7: Linh Hồn Trong Đá

778 chữ
3 phút
3 đọc

Hơi thở của Dị Thiên đông cứng thành từng đám sương trắng khi cậu bước vào hang động. Không khí lạnh buốt như dao cạo, thấm qua lớp vải mỏng của áo bệnh viện, khiến từng sợi lông tay dựng đứng. Linh Nhi nép sát sau lưng cậu, ngón tay lạnh ngắt nắm chặt vạt áo. **“Nơi này… từng là mồ chôn của những kẻ dám đối đầu Thiên Đạo.”** – Giọng cô bé rung lên, hòa vào tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang. Những giọt nước đục ngầu rơi xuống vai Dị Thiên, để lại vệt ẩm mốc như máu khô.

Hang động mở ra như hàm răng quái vật khổng lồ, những khối đá nhũ chảy xệ xuống như lưỡi dao tím ngắt. Ánh sáng lờ mờ từ các viên pha lê lẫn trong đá phát ra thứ ánh sáng xanh lục ma quái, chiếu rọi lên vô số xác ướp bọc trong tơ nhện đen. Mỗi xác ướp đều trong tư thế quỳ lạy, tay chắp trước ngực như cầu xin sự tha thứ. Dị Thiên cúi xuống, chạm vào lớp tơ nhện – thứ chất liệu dính như máu đông, bốc mùi tanh nồng của nội tạng thối rữa.

**“Đừng đụng vào!”** – Linh Nhi kéo tay cậu lại, chỉ vào những sợi tơ đang ngọ nguậy như giun đói. **“Chúng là ‘Vong Linh Ty’ – hút máu để duy trì lời nguyền nơi này.”**

Cậu bước qua những tảng đá trơn trượt phủ rêu xám, chân đếm từng bước theo nhịp tim đập thình thịch. Tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng cười của vạn linh hồn oán hận. Đột nhiên, một luồng ánh sáng đỏ rực chiếu xuyên qua kẽ nứt trên vách đá, hé lộ cảnh tượng kinh hoàng:

- **Cột đá trung tâm** bị xích sắt đâm xuyên, mỗi sợi xích khắc chữ cổ nhỏ giọt máu tươi.

- **Linh Tuyết** – người phụ nữ tóc dài bạc trắng – bị treo lơ lửng giữa không trung, chân tay bị xiềng bởi những sợi tóc đứa trẻ bện thành thừng.

- **Dưới chân cột đá**, một hồ nước đen ngòm sủi bọt, nổi lềnh phềnh xương sườn trẻ con.

**“Mẹ…!”** – Dị Thiên nghẹn ngào, chân chồm về phía trước. Nhưng Linh Nhi túm lấy tay cậu, mắt trắng đục mở to đầy kinh hãi: **“Đừng! Đó là ảo giác!”**

Mùi hoa nhài nồng nặc bỗng xộc vào mũi – thứ mùi Dị Thiên chưa từng biết nhưng lại quen thuộc đến đau lòng. Linh Tuyết ngẩng đầu lên, gương mặt tan nát vết dao cắt mỉm cười: **“Con trai… Sao con mới đến?”** – Giọng nàng như tiếng ve sầu kêu trong hộp sọ rỗng.

Dị Thiên gục xuống, tay bấu vào vách đá đến bật máu. **“Mẹ… Con xin lỗi…”** – Nước mắt cậu rơi xuống hồ nước đen, tạo thành những gợn sóng vặn xoắn như bàn tay quỷ. Linh Nhi lẩm nhẩm câu chú, dây rốn từ bụng quấn quanh người Dị Thiên: **“Tỉnh táo lên! Hắn đang ăn dần ý chí của ngươi!”**

Bỗng, những sợi tóc xiềng xích trên người Linh Tuyết bung ra, lao về phía Dị Thiên như rắn độc. Cậu né tránh, nhưng một sợi tóc đâm xuyên qua vai, hút máu thành dòng. **“Máu của ngươi… Ngon quá…”** – Linh Tuyết cười rú lên, thân thể biến dạng thành quái vật da lộ xương, mắt mọc khắp người.

Linh Nhi nhảy lên, tay xé toạc lớp da mặt để lộ gương mặt thật – một lỗ hổng đen ngòm đầy răng nanh. **“Ta không cho phép ngươi hại hắn!”** – Cô gào lên, nuốt chửng sợi tóc vào bụng. Dị Thiên lợi dụng lúc đó, đâm mạnh viên pha lê đen vào tim ảo ảnh Linh Tuyết.

Cả hang động rung chuyển. Ảo giác tan biến, để lộ sự thật kinh hoàng:

- **Linh Tuyết thật** bị đóng đinh lên cột đá bằng 9 chiếc đinh vía, mỗi chiếc đinh là một đứa trẻ hóa đá khóc máu.

- **Xung quanh cột**, vòng tròn bùa chú bằng máu khô vẫn còn nhỏ giọt, mỗi giọt rơi xuống tạo thành tiếng thì thào: *"Chết đi... Chết đi..."*

Dị Thiên ôm lấy thân thể mẹ đã hóa đá, máu từ vết thương trên vai nhỏ xuống hòa cùng nước mắt. **“Con sẽ cứu mẹ… Dù phải phá hủy cả Thiên Đạo!”**

Trong khoảnh khắc đó, lời thì thào của Linh Tuyết vang lên từ quá khứ: *“Hãy tìm… Hỗn Độn Chi Tâm… Nó nằm trong…”* – Giọng nói đứt quãng khi cả hang bắt đầu sụp đổ.

Bạn đang đọc truyện Đại Thiên Điên Đạo Vũ Dị Thiên của tác giả tâmthầnnhân. Tiếp theo là Chương 8: Chương 8: Mặt Nạ Vỡ