Ngọc Ly ấp úng, chưa biết phải trả lời ra sao thì Duy Hoàng đã chen vào nói: “Đương nhiên là tốt rồi, mẹ nhìn xem con dâu của mẹ khỏe mạnh như thế kia.”
“Ừ thì mẹ hỏi con bé, không hỏi con.” Bà Lam Anh trừng mắt với con trai rồi quay sang vỗ vào tay Ngọc Ly: “Con đừng sợ, có gì cứ nói với mẹ, cả cha con nữa, chúng ta tuyệt đối sẽ không bao che khuyết điểm.”
“Tốt lắm ạ!” Cô rụt rè trả lời, chẳng biết nên diễn tiếp vai con dâu ngốc như thế nào.
Ông Trung và Bà Lam Anh nghe vậy liền bật cười: “Được rồi, hai đứa đi rửa chân tay rồi vào ăn cơm, bác Đào đã nấu xong rồi đấy!”
“Vâng ạ!” Chỉ chờ có thế Ngọc Ly vội đứng dậy đi ra phía ngoài, khi nãy cô thấy ở góc sân có một cái giếng khơi, chắc vẫn có thể múc nước rửa được. Chứ giờ mà vào phòng ăn rửa tay lại cảm thấy có chút ngột ngạt.
Duy Hoàng cũng đi theo Ngọc Ly ra sân, hai ông bà Võ nhìn nhau tủm tỉm cười rồi đi vào phòng ăn.
Ngôi nhà cổ của nhà họ Võ đã được xây dựng từ rất lâu rồi, sau đó truyền lại qua nhiều thế hệ. Dù đã cải tạo và tu sửa nhưng kết cấu cổ xưa của tổng thể chung thì vẫn được bảo tồn. Như cái giếng cổ này chẳng hạn. Nó được ghép lại từ những khối đá xanh có hình trụ xếp chồng lên nhau, miệng giếng hình tròn mở rộng hơn so với phần đáy. Nguồn nước là do mạch nước ngầm tạo thành nên mát về mùa hạ, lại ấm về mùa đông.
Ngọc Ly nhìn mặt giếng như tấm gương trong veo soi rõ gương mặt nhỏ nhắn của cô gái nơi đáy giếng thầm nghĩ, nếu như cô không xuyên vào cơ thể này, thì Ngọc Ly sẽ ra sao?
Sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu! Hoàng tử thì yêu công chúa, mà công chúa của Võ Duy Hoàng lại đang nằm kia.
“Dưới đó không có kho báu đâu!” Duy Hoàng nói dứt câu liền thả chiếc gầu múc nước xuống làm cho hình ảnh xinh đẹp trong nháy mắt bị vỡ tan.
Ngọc Ly không nói gì, chờ đợi anh kéo gầu nước lên để rửa tay, dòng nước mát làm dịu đi sự nóng bức trong lòng cô, mọi gợn sóng băn khoăn đều thoáng cái bình tĩnh lại.
“Tới đây cô có vẻ ít nói nhỉ?” Duy Hoàng đưa tay vào chậu nước cố ý vờn qua vờn lại bàn tay cô trong đó, ánh mắt sắc bén cứ thế nhìn chằm chằm vào xem phản ứng của Ngọc Ly. Trên môi còn cố ý nở một nụ cười tán tỉnh dụ dỗ.
Gương mặt Ngọc Ly vẫn lạnh tanh không có chút phản ứng, Duy Hoàng cảm thấy có chút thất bại liền đánh bạo giữ chặt bàn tay nhỏ nhắn mềm mại này, sau đó rướn người nghiêng sang phía cô.
“Đi ăn cơm!” Ngay khi môi anh sắp chạm tới mục tiêu thì Ngọc Ly đã bẻ tay thoát khỏi sự kìm kẹp mà đứng dậy chạy vọt vào nhà.
Duy Hoàng nhếch mép đứng dậy nhìn theo bóng lưng của cô miệng lẩm bẩm: “Cô sợ sao? Cô mà biết sợ?”
Ngọc Ly cố gắng trụ qua bữa tối ở nhà cổ của họ Võ cho tới khi về tới biệt thự nhà cô mới dám thở ra một hơi. Cả một bữa ăn diễn ra trong lo âu thấp thỏm như thế cô không bị viêm dạ dày là còn may đấy.
“Bịch!” Cánh cửa xe đóng lại thật mạnh thể hiện tâm trạng bực bội của chủ nhân. Ngọc Ly nện bước bình bịch vào trong nhà. Vừa bước qua cửa đã trông thấy cô ả Ái Lan đang khoanh tay ngồi chễm trệ ở ghế sô pha trong phòng khách, tư thế oai nghiêm chẳng khác gì một mẹ chồng khó tính đang chờ đợi để lên mặt răn dạy con dâu.
“Chị đi đâu giờ này mới về?”
“Đi chơi!” Ngọc Ly khúc khích cười đáp lại, “Về nhà cha mẹ ăn cơm, rất ngon!”
“Cha mẹ? Bác Trung sao?”
“Cha Trung mẹ Lam Anh.”
“Cái gì? Ai cho phép chị về nhà cổ?” Ái Lan bật dậy gào lên như vừa dẫm phải gai.
[Ơ, cô bị điên à? Ở đây có người muốn cướp vai diễn này!]
“Nhà cổ đẹp lắm, đẹp...”
Ái Lan càng nghe càng tức, cô ta không muốn nghe Ngọc Ly lải nhải nữa liền lao tới, bàn tay giơ lên cao nhằm thẳng gương mặt xinh đẹp của Ngọc Ly mà đánh tới.
Ngọc Ly khinh thường nhìn cô ả như một con gà chọi hăng máu, cô bước một bước dài sang phải đồng thời giơ chân trái lên bồi thêm một đạp vào mông khiến cho cô ả ngã sấp mặt xuống nền nhà kêu lên oai oái.
“Á, á, á... Con điên kia, đứng lại cho tôi. Chị đứng yên đó, tôi cho chị biết tay.” Ái Lan bò dậy xoa cái mũi nhân tạo đã bị lệch sang một bên, ánh mắt cô ta hung dữ như chó hoang đuổi theo Ngọc Ly.
Đương nhiên là một con gà công nghiệp này sao có thể bắt được Ngọc Ly, cô chạy qua chạy lại giỡn cho cô ta đầu bù tóc rối lên rồi mới hài lòng ngồi xuống ghế cầm cốc lên uống một ngụm nước. [Ăn xong vận động tiêu thực như thế là được rồi!]
Ái Lan thấy Ngọc Ly ngồi vào ghế liền cầm cái lọ hoa trên bàn xông tới, cô ta muốn chọi cho gương mặt kia biến dạng thì thôi, ai bảo con ngốc như cô dám đánh tôi.
“Choang!” Tiếng vang chát chúa khiến Ái Lan khẽ giật mình, lúc này cô ta mới sực nhớ ra đây chính là chiếc bình hoa cổ mà ở phiến đấu giá lần trước Duy Hoàng bỏ ra ba trăm triệu để mua.
“Làm gì đấy!” Duy Hoàng nhìn thấy lọ hoa của mình bị bàn chân Ngọc Ly gạt bay đập vào tường vỡ tan tành mà đau lòng. [Cô hoàn toàn có thể bắt lấy nó, sao lại đá đi?]
[Mỏi tay!] Ngọc Ly khiêu khích nhìn lại Duy Hoàng.
[Đấy nhé! Rõ ràng cô giả điên!]
“Mau xin lỗi!” Duy Hoàng ngồi xuống ghế nhẹ buông một câu.
Lúc này Ái Lan mới lấy lại phản ứng hùa theo nói: “Chị mau xin lỗi đi, chị có biết cái bình hoa ấy giá trị bao nhiêu không?”
Ngọc Ly vẫn ung dung uống từng ngụm nước nhỏ chẳng thèm đáp lại.
“Mau xin lỗi, có xin lỗi không? Để xem tôi có đánh chết chị không?” Ái Lan bị thái độ bình tĩnh của Ngọc Ly khiêu khích không nhịn được lại gào lên.
“Tôi nói cô đấy! Không phải vợ tôi!” Duy Hoàng nhìn Ngọc Ly rồi gằn từng tiếng nói với Ái Lan. Từng câu từng chữ của anh nói ra đã thành công khiến cô ta vì khiếp sợ mà dừng lại mọi hành động.