Chương 73: Bắc Cung Hoàng Hậu Truyện

Chương 73. Nhu Ý Trang Thuận Trinh Nhất Vũ Hoàng Hậu.

1,115 chữ
4.4 phút
276 đọc
1 thích

Xe rồng đưa thi hài hoàng đế Quang Trung đến lăng miếu ở điện Đan Dương gần am chùa Kim Tiên . Đứng trước thi hài hoàng đế, Bắc cung Ngọc Hân đau xót khóc :

Gió hiu hắt, phòng tiêu lạnh lẽo,

Trước thềm lan hoa héo ron ron!

Cầu Tiên khói toả đỉnh non

Xe rồng thăm thẳm, bóng loan rầu rầu!

Nỗi lai lịch dễ hầu than thở,

Trách nhân duyên mờ lỡ cớ sao?

Sầu sầu, thảm thảm xiết bao,

Sầu đầy giạt bể, thảm cao ngất trời!

Dìu Bắc cung Ngọc Hân về Hữu Cung , Ngọc Lan nhìn chủ tử đau buồn mà lòng cũng đầy thương cảm..

Lúc này triều Tây Sơn nhũng loạn , Bùi Đắc Tuyên cùng Bùi Kế Hậu đưa Thái tử Quang Toản lên ngôi lấy hiệu là Cảnh Thịnh . Bùi Đắc Tuyên gặp Bùi Kế hậu nói :

- Nay tiên đế mất, nương nương lại là Kế hậu dì ruột của thái tử Quang Toản, đưa thái tử lên ngôi chẳng khác nào thế lực nhà họ Bùi chúng ta nắm hết..

Bùi Thị Nhạn nhìn thân huynh rồi khẽ mỉm cười đáp :

- Ngày trước, tiên đế lấy Bắc cung Ngọc Hân cũng là nhờ thân thế nàng ta để phò tá nhà Lê trợ quốc, nay Quang Toản còn nhỏ e rằng mới lên ngôi , ta lo sợ tàn dư của bọn chúa Nguyễn chúa Trịnh nổi dậy , lại lấy cớ phò Lê lật triều Tây Sơn .

Nghe vậy Bùi Đắc Tuyên mỉm cười nói :

- Hoàng hậu nương nương, người quên mất rằng Bắc cung Ngọc Hân còn có một người em gái nhỏ tuổi tên Lê Ngọc Bình sao ?

Nhìn ánh mắt của Bùi Đắc Tuyên , Bùi Kế hậu hiểu ý liền cho mời Bắc Cung Ngọc Hân vào điện , dưới sức ép của Bùi Đắc Tuyên và Bùi Kế Hậu , Ngọc Hân đành viêt thư mai mối công chúa Bắc Hà Lê Ngọc Bình cho hoàng đế Quang Toản....

Nhìn gia tộc họ Bùi lên nắm quyền , triều Tây Sơn nhũng loạn Bùi Đắc Tuyên lên làm tể tướng nắm quyền lộng hành triều chính , Ngọc Hân biết cuộc sống của nàng sau này ở Phú Xuân sẽ rất khó khăn...

Ngồi trước lăng miếu của Vũ Hoàng đế ( Quang Trung ) Bắc Cung Ngọc Hân buồn rầu nước mắt khóc than :

Từ nắng hạ, mưa thu trái tiết

,Xót mình rồng mỏi mệt chẳng yên!

Xiết bao kinh sợ lo phiền,

Miếu thần đã đảo, thuốc tiên lại cầu.

Khắp mọi chốn đâu đâu tìm rước.

Phương pháp nào đổi được cùng chăng?Ngán thay, máy Tạo bất bằng!

Bóng mây thoắt đã ngất chừng xe loan!

Cuộc tụ, tán, bi, hoàn kíp bấy!

Kể sum vầy đã mấy năm nay?

Lênh đênh chút phận bèo mây,

Duyên kia đã vậy, thân này nương đâu!

Trằn trọc luống đêm thâu, ngày tối,

Biết cậy ai dập nỗi bi thương?

Trong mong luống những mơ màng,

Mơ hồ bằng mộng, bàng hoàng như say.

Khi trận gió, hoa bay thấp thoáng,

Ngỡ hương trời bảng lảng còn đâu:

Vội vàng sửa áo lên chầu,

Thương ôi, quạnh quẽ trước lầu nhện chăng!

Khi bóng trăng, lá in lấp lánh,

Ngỡ tàn vàng nhớ cảnh ngự chơi:

Vội vàng dạo bước tới nơi,

Thương ơi, vắng vẻ giữa trời tuyết sa!

Tưởng phong thể xót xa đòi đoạn,

Mặt rồng sao cách dán lâu nay!

Có ai chốn ấy về đây,

Nguồn cơn xin ngỏ cho hay được lành?

Nẻo u minh khéo chia đôi ngả,

Nghĩ đòi phen, nồng nã đòi phen!

Kiếp này chưa trọn chữ duyên,

Ước xin kiếp khác vẹn tuyền lửa hương.

Nghe trước có đấng vương Thang, Võ,

Công nghiệp nhiều, tuổi thọ thêm cao;

Mà nay áo vải, cờ đào,

Giúp dân, dựng nước biết bao công trình!

Nghe rành rành trước vua Nghiêu, Thuấn,

Công đức dày, ngự vận càng lâu;

Mà này lượng cả, ơn sâu,

Móc mưa rưới khắp chín châu đượm nhuần.

Công dường ấy mà nhân dường ấy,

Cõi thọ sao hẹp bấy hoá công?

Rộng cho chuộc được tuổi rồng,

Đổi thân ắt hẳn bõ lòng tôi ngươi.

Buồn thay nhẽ! sương rơi, gió lọt,

Cảnh đìu hiu, thánh thót châu sa!

Tưởng lời di chúc thiết tha,

Khóc nào nên tiếng, thức mà cũng mê!

Buồn thay nhẽ! xuân về, hoa ở,

Mối sầu riêng ai gỡ cho xong!

Quyết liều mong vẹn chữ tòng,

Trên rường nào ngại, giữa dòng nào e.

Còn trứng nước thương vì đôi chút,

Chữ tình thâm chưa thoát được đi!Vậy nên nấn ná đòi khi,

Hình tuy còn ở, phách thì đã theo.....

Sau khi hoàng đế Quang Toản lên ngôi lấy hiệu là Cảnh Thịnh lập công chúa Lê Ngọc Bình làm Chính hoàng hậu . Đứng trước am chùa Kim Tiên Bắc Cung Ngọc Hân cùng hai con , công chúa Bảo Ngọc và Quang Đức rời hoàng cung về am sinh sống...

Trải qua thăng trầm, triều Tây Sơn thần quyền nhũng loạn , Bắc Cung Ngọc Hân ngồi trong am chùa Kim Tiên không còn màng đến thế sự nữa ... thấy Bắc cung hoàng hậu ngồi ngắm chiếc trâm ngọc Liên hoa hoàng đế tặng khi xưa . Ngọc Lan nhìn chủ nhân khẽ nói :

- Nương nương, người lại nhớ đến Tiên đế nữa sao ?

Lau những giọt nước mắt Bắc cung Ngọc Hân khẽ thở dài nói :

- Nửa cung gẫy phím cầm lành

Nỗi con côi cút, nỗi mình bơ vơ! ..

Thấy chủ nhân âu sầu Ngọc Lan khẽ bưng chén thuốc dâng lên rồi nói nhỏ :

- Nương nương, người đang bị bệnh nặng xin hãy giữ gìn thân thể, tiên đế băng hà đã mấy năm rồi, tiên đế mà thấy người như vậy sẽ rất lo lắng lắm.... nô tỳ nghe quân Tây Sơn đang bị quân Nguyễn Ánh Gia Định tiến vào đánh chiếm....

Ngọc Hân nhìn Ngọc Lan khẽ thở dài đáp :

- Triều đình thần quyền nhũng loạn e rằng cũng chẳng dài lâu...

Ngày mùng 4 tháng 12 năm 1799, Bắc Cung hoàng hậu mất vì bạo bệnh hưởng dương 29 tuổi . Tại am chùa Kim Tiên Ngọc Lan khóc thương cho chủ nhân đoản mệnh của mình .

Cảnh Thịnh hoàng đế chôn cất thi hài Bắc Cung Ngọc Hân bên gần lăng Vũ Hoàng đế lấy hiệu Nhu Ý Trang Thuận Trinh Nhất Vũ Hoàng Hậu..

Cảm ơn các bạn đã đọc Bắc Cung Hoàng hậu truyện của tác giả DucCao

Truyện Bắc Cung Hoàng Hậu Truyện đã đến chương mới nhất. Hãy truy cập Vietnovel.com thường xuyên để cập nhật thông tin nhé!